Vĩnh Long: Giữ màu xanh từ những điều bình dị

29/04/2026

Có những vùng đất không cần phải “trở nên khác biệt”, bởi chính sự nguyên bản đã là điều níu chân người ta ở lại. Vĩnh Long là một nơi như vậy.

Một góc Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia Ao Bà Om

Buổi sớm, ánh nắng len qua tán vườn, mặt nước lấp lánh theo từng nhịp chèo khẽ. Không ồn ào, không vội vã, mọi thứ diễn ra như cách nó vốn đã tồn tại từ rất lâu. Và cũng chính từ những điều bình dị ấy, một hướng đi mới cho du lịch đang dần hình thành - lặng lẽ nhưng rõ ràng.

Khi Bộ tiêu chí du lịch xanh được ban hành vào tháng 4/2026, Vĩnh Long không đơn thuần đưa ra thêm một bộ quy định. Đó là cách địa phương này lựa chọn giữ lại những gì mình đang có, trước khi nghĩ đến việc phát triển nhiều hơn.

“Xanh” ở đây không phải là tạo ra điều gì mới, mà là không làm mất đi những điều đã có. Là giữ cho dòng sông không đục hơn, khu vườn không thưa đi, không gian không bị lấp đầy bởi những ồn ào không cần thiết. Những hành động tưởng như nhỏ - giảm rác thải nhựa, tiết kiệm điện nước, trồng thêm cây xanh - khi được thực hiện đồng bộ, lại trở thành nền tảng cho một cách làm du lịch khác.

Cùng với đó là sự chuyển mình trong cách phục vụ và ứng xử. “Văn minh” không nằm ở quy mô hay hình thức, mà ở sự chỉn chu và tôn trọng. Một điểm đến sạch sẽ, một trải nghiệm không chen lấn, một nụ cười chân thành… những điều giản dị ấy lại là thứ đọng lại lâu nhất trong ký ức du khách.

Nhưng sâu hơn cả, đó là câu chuyện của “trách nhiệm”. Trách nhiệm không còn là khái niệm chung chung, mà được cụ thể hóa trong từng tiêu chí, từng cách làm. Người làm du lịch có trách nhiệm với tài nguyên mình đang khai thác. Điểm đến có trách nhiệm với môi trường và cộng đồng. Và du khách, theo một cách tự nhiên, cũng trở thành một phần của hành trình gìn giữ đó.

Điểm đáng nói là tất cả những điều này không dừng lại ở cảm nhận. Bộ tiêu chí du lịch xanh đã biến những giá trị vốn mang tính cảm xúc thành hệ thống tiêu chuẩn cụ thể, có thể đo lường, có thể kiểm chứng. Điều đó khiến cho việc “làm xanh” không còn là lựa chọn, mà trở thành yêu cầu bắt buộc.

Trong một thế giới mà nhiều điểm đến đang dần đánh mất bản sắc vì phát triển quá nhanh, Vĩnh Long chọn đi chậm lại. Không phải để tụt lại phía sau, mà để giữ được điều quan trọng nhất: sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên.

Và có lẽ, chính sự chậm rãi ấy lại là thứ khiến người ta muốn quay lại - không phải một lần, mà nhiều lần nữa.

Tác giả: Hoan Nguyễn

Ẩm thực

Địa điểm